/Images/haiphong.png
  • Phường Thạch Khôi
  • Khối Mầm Non
    • TRƯỜNG MN GIA XUYÊNTRƯỜNG MN LIÊN HỒNG
      TRƯỜNG MN THẠCH KHÔITRƯỜNG MN TUỆ TĨNH (CS2)
Cổng thông tin điện tử
TRƯỜNG MN GIA XUYÊN
  • Giới thiệu
  • Thông báo
  • bài giảng điện tử
  • Tin tức sự kiện
  • Văn bản
  • Tin video
  • liên hệ
  • Văn bản
    Tin video
    Giới thiệu
    Tài nguyên
    Thông báo
    Lịch công tác
    Thời khóa biểu
    Tin tức sự kiện
    Bài giảng điện tử
    Hoạt động đoàn thể
    Hoạt động chuyên môn
Chào mừng bạn đến với website Trường MN Gia Xuyên
    DANH MỤC
    • Giới thiệu
    • Thông báo
    • bài giảng điện tử
    • Tin tức sự kiện
    • Văn bản
    • Tin video
    • Lịch công tác
    • Hoạt động chuyên môn
    • Hoạt động đoàn thể
    • Thời khóa biểu
    • Tài nguyên
Hỏi đáp
  • Thống kê truy cập
    0000004403
    Đang online: 15
    Hôm nay : 55
    Hôm qua : 22
    Tuần này : 125
    Tuần trước : 72
    Tháng này : 91
    Tháng trước: 721
  • Trang chủ
  • Tài nguyên

Truyện: Hồ nước và mây

Thứ năm, 26/3/2026, 12:5 , Lượt đọc : 1

TRUYỆN:   HỒ NƯỚC VÀ MÂY

          Vào một ngày cuối xuân, những tia nắng đua nhau nhảy nhót trên mặt hồ nước. Mặt hồ lung linh, rạng rỡ dưới ánh mặt trời. bỗng nhiên trời nổi gió. Chị Mây sà thấp xuống mặt hồ. Hồ nước cuộn sóng nói với chị Mây: “Khi có ánh nắng, tôi lóng lánh đẹp hẳn lên, thế mà chị lại che nắng của tôi”. Chị Mây tung tà áo đen kịt và nói:
- Cô bé ơi! Nếu không có tôi thì sao có cô?
- Tôi cần gì chị - Hồ nước lớn tiếng nói.

          Chị Mây tức giận bỏ mặc Hồ nước và bay lên tận trời xanh.
          Những ngày hè trời nắng chang chang. Hồ nước bị nung nóng bốc hơi dần lên nên ngày càng bé lại. Chị Mây vẫn giận hồ nước nên ở tít trên cao. Hồ nước bị cạn kiệt dần. Nó cầu cứu: “Chị Mây ơi! Không có chị tưới nước xuống tôi chết mất”. Bầy cá tôm trong hồ cũng than vãn: “Chúng tôi chết mất vì thiếu nước…”

          Nghe tiếng gọi của Hồ nước và tiếng than vãn của bầy cá tôm…Chị Mây bay về tưới nước xuống Hồ cả một ngày đêm. Hồ nước lớn dần lên. Mặt hồ lao xao song: “ Cảm ơn chị Mây!Cảm ơn chị Mây!”. Hồ nước im lặng suốt cả mùa thu và mùa đông. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ cho bầu trời xanh ngát cao vời vợi soi mình. Tà áo đen của chị Mây nhỏ dần. Mùa xuân sang, tà áo của chị Mây chỉ còn bằng dải lụa. Chị vội sà tấm thân mỏng tang, bé nhỏ xuống hồ nước mà nói:
- Không có cô bé, tôi cũng teo tóp dần không sống nổi đâu!.

          Hồ nước lao xao sóng. Ông mặt trời tốt bụng rọi những tia nắng ấm đầu hè xuống mặt hồ. Hồ nước bốc hơi. Trên trời cao, chị Mây lớn dần lên. Từ đó Hồ nước và Mây không bao giờ tranh cãi kể công với nhau nữa. Cả hai đều thấm thía bài học: “Ở đời không ai sống được một mình”.

 

Tin cùng chuyên mục

  • Bài hát: Giọt nước tí xíu

  • Bài thơ: Bác bầu, bác bí

  • Bài thơ: Cầu vồng

  • Bài thơ: Dán hoa tặng mẹ

  • Bài thơ: Mưa

Chia sẻ tin bài

  • Giới thiệu
  • Thông báo
  • bài giảng điện tử
  • Tin tức sự kiện
  • Văn bản
  • Tin video
  • Lịch công tác
Trường MN Gia Xuyên

© Bản quyền thuộc Trường MN Gia Xuyên - mngiaxuyen.haiphong.edu.vn

Tập đoàn công nghệ Quảng Ích

×