Truyện: Đám mây đen xấu xí
Dải Mây Trắng yểu điệu lượn gần đám Mây Đen xấu xí. Nó đỏng đảnh liếc mắt sang đám Mây Đen rồi bĩu môi:
-Nhọ nhẻm nhọ nhem thế mà cũng gọi là mây. Thật xấu hổ !
Nói rồi, Mây Trắng thướt tha trong tà váy hồng xốp trắng tinh cùng làn gió nhẹ lướt qua mặt Mây Đen một cách kiêu ngạo. Mây Trắng rong chơi trên những mái nhà, những cánh đồng khô khát.
Mây Đen chỉ im lặng. Nó cúi xuống nhìn cánh đồng khô hạn và nghĩ:
-Mình sẽ làm gì để giúp cô bác nông dân được nhỉ ?
Nó cố chịu đựng một cái nóng bức dữ dội của ngày hè. Mỗi lúc, đám Mây Đen một xám lại, nặng nề, có vẻ như càng xấu xí hơn. Rồi không biết vì thương bác nông dân hay thương cánh đồng đang khát nước dưới kia, đám Mây Đen bỗng òa khóc. Những giọt nước mắt của nó trắng tinh khiết và mát rượi thấm vào lòng đất Mẹ thân yêu. Những cánh đồng reo vui, cây cỏ, hoa lá bừng tỉnh, ríu ran cười nói như ngày hội. Tất cả bọn chúng ngước lên trời, nhìn đám Mây Đen và cùng nhau nói:
-Mây Đen ơi, chúng tôi cảm ơn bạn! Nhờ bạn mà chúng tôi có nước để uống, để sinh sống !
Lúc bấy giờ, dải Mây Trắng mải chơi và kiêu kỳ cảm thấy xấu hổ:
-Mình ham chơi quá, chưa giúp ích gì cho mọi người.
Nó lẳng lặng bay đến bên đám Mây Đen và nói lời xin lỗi.